QUÀ TẶNG CỦA CÔ TRỊNH THỊ KIM LOAN

Gốc > Gửi những yêu thương >

Về nghe lá úa một trời tương tư

 Chiều qua, chiều qua nữa... Ta lang thang tìm về con phố ấy. Lá đã rụng nhiều hơn năm xưa. Có lẽ vì hàng cây đã lớn, phố rộng hơn. Dường như, cuộc đời vẫn chảy trôi tấp nập nhưng nơi ấy vẫn còn nguyên nét bình yên thuở nào. Đôi khi ta tha thiết cần những thứ còn lại của ngày xưa. Chỉ để chạm vào một thoáng, chỉ để vỡ òa trong những xúc cảm không tên đầy lưu luyến... 

Ngồi dưới gốc xà cừ. Ta nghe đời mình cỏ mọc. Những chiếc lá vàng đang rơi trong mùa Thu mới nhưng ta cứ ngỡ thời gian quay trở lại trên vùng trời mây bay. Tiết trời mùa Thu, chút nắng hanh vàng ban trưa làm cho lòng ta xôn xao lạ. Con tim người đàn bà ba mươi cũng có lúc trở thành thiếu nữ trên khoảng trời hoa nắng đan cài. Ta chưa quên thời gian màu cỏ úa linh hồn, ta chưa quên một thời ta đã yêu và cháy hết mình cho ngọn lửa tình yêu.Ta chưa quên một vài khuôn mặt, một vài nụ cười đã hằn in những vết son mưa đầy khắc khoải tim ta.

 

Trở về đây nghe phố hát chiều nay. Nghe những hoài niệm rơi rơi mang hình chiếc lá Thu vàng. Nghe những cơn mưa nhỏ giọt trên mái hiên sân trường cũ, nghe tiếng thầy đọc thơ, nghe tiếng bạn bè ríu rít, nghe những lời yêu thương ai đó gửi trao mình.

Tâm hồn ta vẫn mong manh quá, dường như càng ngày nó lại càng mong manh hơn trước những điều xưa cũ. Những cây tóc tiên vẫn nở hoa bên vệ cỏ, những bông hoa màu cánh sen dịu dàng đằm thắm như ta đã từng...

Ta bây giờ vẫn còn yêu cỏ cây, yêu những nét chữ nét người của đám học trò mắt tròn xoe như nắng. Ta bây giờ vẫn còn yêu những giai điệu êm đềm về tình yêu và nỗi nhớ. Ta bây giờ vẫn thích một mình lang thang ngày gió, nắng và lá me bay...

Nhưng. Ta bây giờ đã bớt ngây ngô chưa? Ta bớt dịu dàng hơn sau những nỗi buồn như ngày nắng quái? Con tim ta dường như không còn đập những cảm xúc thuần khiết như ngày xưa nữa. Nhưng lòng ta vẫn tròn đầy như câu thơ.

Những vần thơ vẫn tìm đường về hợp phố, vẫn tái tạo những giấc mơ bằng nỗi nhớ trong tim. Ta vẫn còn bao dung và thiết tha với người. Ta tích một chút ơn cho đời mình thơm mùi hương sen trên lá. Ta tích một chút tình cho tuổi thơm tho những ngày ta tồn tại trên đời. 

Những con đường nằm nghe nắng mưa

Về phố. Nghe tiếng ai đó đàn bên kia hàng rào hoa tường vi. Nghe thấy bản nhạc quen tới nỗi mà tim ta chùn lại: "Chiều xưa có ngọn trúc đào, mùa Thu lá rụng bay vào chân em. Trời Thu gió lạnh êm đềm, vàng sân lá đổ cho mềm chân em..."

Những xúc cảm là sự thăng hoa của tâm hồn người. Những nỗi nhớ dội sóng về từng ngách tim. Tìm về con đường thăm lại chính ta ngày xưa ấy. Thăm lại thuở nào ta vô tư như một chú chim non. Thăm lại nơi tình yêu gặp gỡ, nơi những ánh nhìn như xuyên thấu tâm hồn.

Tìm lại con đường...

Nơi xa mãi một tầm tay với. Nơi chỉ còn là mênh mông những bóng dáng mây trời. Bè bạn, ký ức, dòng thời gian nhuốm vàng quá khứ. Ta ôm nỗi nhớ lặng yên bên đời. Nghe chảy tan vào khoảng không một thời xưa cháy bỏng.

Về đây tìm ngày xưa. Có còn chăng những dáng hình quen thuộc hay chỉ còn lại tên người tên phố. 

Về nghe lá úa một trời tương tư.

VĨ CẦM THU[ TTAT]

YuMe


Nhắn tin cho tác giả
Tôn Nữ Bích Vân @ 07:33 26/03/2014
Số lượt xem: 4062
Số lượt thích: 0 người
Avatar

Cảm ơn Cô giáo đã ghé thăm và tặng quà

Avatar

Cám ơn thầy Thái Cần ghé thăm. Chúc thầy nhiều niềm vui trong năm học mới!

Avatar

 Anhdepblog.com

 Chúc cô buổi sáng tốt lành

Avatar

Cám ơn thầy Hùng . Chúc thầy cuối tuần vui vẻ!

 
Gửi ý kiến