Đừng bao giờ từ bỏ yêu thương

Nguồn: Sưu tầm và biên tập
Người gửi: Tôn Nữ Bích Vân (trang riêng)
Ngày gửi: 18h:29' 24-06-2011
Dung lượng: 28.1 KB
Số lượt tải: 24
Mô tả:
Đừng bao giờ từ bỏ những người bạn mà bạn đã yêu thương!
Ở Nhật xảy ra một câu chuyện có thực 100% như thế này: Có một người vì muốn sửa lại nhà nên dỡ tường ra; tường nhà kiểu kiến trúc Nhật thường đế một tấm gỗ ở giữa, hai bên trát xi măng, nhưng thực chất bên trong để rỗng.
Khi anh ta dỡ tường ra, phát hiện có một chú thạch sùng đang ngủ ở trong đó, đuôi nó bị đóng vào tường bởi một chiếc đinh được đóng từ ngoài vào trong. Anh này thấy tình cảnh đó vừa thấy thương thạch sùng vừa thấy tò mò, anh ta chăm chú quan sát chiếc đinh. Trời ạ! Đây là chiếc đinh được đóng khi xây nhà mười năm trước.
Rút cục là có chuyện gì thế này nhỉ? Chú thạch sùng này đã mặc kẹt trên tường mà vẫn sống được trọn mười năm! Sống được mười năm trong bức tường tối, thật không đơn giản chút nào. Có gì đó bất thường thì phải? Anh ta tiếp tục tục nghĩ ngợi, đuôi nó bị đóng chặt, không thể xê dịch được, thế nó đã sống được nhờ vào điều gì mười năm qua? Anh ta quyết định chưa sửa công trình của mình vội, muốn quan sát xem chú thạch sùng này đã ăn gì.
Anh muốn nghiên cứ tìm hiểu xem sao.
Một lát sau, không biết từ đầu bò ra một chú thạch sùng khác, miệng nó ngoặm miếng thức ăn… Ồ! Anh ta lặng người đi. Thế này là sao nhỉ? Vì một bạn thạch sùng bị đinh đóng vào đuôi không thể đi lại được, một bạn thạch sùng khác đã kiếm tìm thức ăn mớm cho bạn trong suốt mười năm qua. Tôi nghe xong thấy xúc động vô cùng và thực sự cũng không nghĩ thêm về mối quan hệ của chúng nữa.

Các bạn, cùng với sự phổ cập của máy tính trong xã hội con người, tốc độ những thông tin mà chúng ta có được từ người thân, bạn hữu, đồng nghiệp,… ngày một nhanh hơn, nhưng khoảng cách giữa con người với con người chúng ta với nhau phải chăng cũng ngày một gần nhau hơn? Hay xa nhau hơn? Hay cuộc sống hối hả, thực dụng khiến ta dễ dàng tiếp nhận, dễ lãng quên để rồi dần đánh rơi mọi thứ...
Tôi đã nghe ai đó bảo: "Tu trăm năm mới ngồi chung thuyền, tu ngàn năm mới cùng quyến thuộc". Thế mà ngày nay, sự giao tiếp được mở rộng, con người dễ gần gũi nhau hơn, tình cảm dễ đến với nhau hơn nhưng để giữ được ý nghĩa của sự chia sẻ hay yêu thương thật sự thì mấy ai làm được. Người ta cứ muốn có thật nhiều, mơ những cái người ta chưa có được song khi có được dễ dàng, con người dễ xao lãng, dễ hờn ghen, dễ đánh đổi điều đáng trân quý là yêu thương ấy bằng những nhỏ nhen, chắp nhặt, thường tình...
Người ta sẵn sàng đánh đổi điều mình từng ước mong cho cái tôi "vĩ đại" nào đó trong cơn sốc nổi mà đâu biết rằng mình đang đánh mất, đánh mất thật nhiều... Vì xét cho cùng con người sinh ra là để yêu thương và chia sẻ cho nhau. Ước mơ lớn nhất của đời người có gì khác hơn là sự tốt đẹp, được vui cười và được gắn bó cùng nhau! Thế nhưng tại sao bạn, tại sao tôi lại cứ để mình quay cuồng với những mâu thuẫn của cuộc sống, với định kiến của chính mình mà quên đi ước mơ chính đáng đó!? Chúng ta đặc biệt vì chúng ta biết làm nên điều khác biệt, cũng như những chú thạch sùng dù nhỏ bé đó nhưng với tôi chúng thật sự vĩ đại.
Cho nên đừng bao giờ từ bỏ những người mà chúng ta yêu thương nhé!
Có ai đó cũng nói với tôi rằng: "Tất cả sẽ qua đi chỉ còn yêu thương ở lại" - Vâng! Cuộc sống sẽ còn lại gì ấm áp ngoài hai tiếng yêu thương. Nếu lúc này bạn vẫn còn đắn đo cho việc kết nối hay hàn gắn một tình cảm - Có lẽ bạn sẽ chẳng còn lại được gì ngoài hai tiếng cô đơn...
Nhưng...
Đôi khi ta chợt nhận ra… Chờ đợi không hẳn là bế tắc và một chút dại dột chưa phải là ngu ngốc...
Hãy nắm lấy niềm tin và cơ hội...
Đơn giản vì…
Đôi khi ta chợt nhận ra...
Thì đã quá muộn màng...
NEMO_KU
Em thăm chị ngày mới! CN trọn yêu thương chị nhé!
Ui trang cô vân bữa nay đẹp quá.
Chúc cô ngày cuối tuần vui vẻ và 1 mùa trung thu an lành!
Hãy nắm lấy niềm tin và cơ hội...
Em cám ơn chị thật nhiều! Tuần mới ngập tràn tình yêu thương chị nhé!
Thăm chị BV!