Gốc > Truyện ngắn >

Quà Noel khác thường

Quà Noel khác thường

Ánh sáng của những chùm đèn màu chiếu lấp lánh vào những sợi dây kim tuyến, cùng những quả thông trang trí cho cây thông khổng lồ trong lớp học chúng tôi. Bàn học được đẩy lùi ra sau, thay vào đó là các dãy ghế xếp.

Chúng tôi vừa diễn xong màn hoạt cảnh về Giáng sinh thật tuyệt vời. Bây giờ các phụ huynh và đám bạn bè nôn nóng được về nhà, nhưng họ vẫn ngồi nán lại. Lúc này là giờ trao đổi những món quà được gói thật đẹp đang chất đống dưới gốc thông.

 

Minh họa: Mặc Tuân

 

Từ đầu tháng mười hai, mỗi đứa chúng tôi phải rút một lá thăm - trên mỗi lá thăm có ghi một cái tên - đựng trong lon cà phê cũ. Nhiệm vụ của chúng tôi là mua quà Giáng sinh cho người đó. Tất cả chúng tôi đều hi vọng rút được tên của người mình thích hoặc tên của đứa bạn thân.

Giây phút đó rồi cũng tới. Cô giáo chúng tôi lần lượt đưa từng gói quà cho ông già Noel để ông gọi tên từng đứa. Vài đứa vội vàng đi lên phía trước rồi ngồi xuống tại chỗ và xé giấy gói quà ra. Những đứa khác thong thả nhận quà, cẩn thận gỡ cái nơ và tờ giấy bọc, cố gắng không làm rách góc nào. Chẳng bao lâu, đủ loại quà cáp được mở ra, từ bảng xếp chữ, kẹo bơ, khăn quàng cổ, găng tay len... cho tới các món đồ chơi nhỏ và cả thú nhồi bông.

Tôi đứng qua một bên với hai đứa bạn thân, Carrie và Megan. Tôi kiên nhẫn đứng chờ, cũng ồ cũng à lên khi chúng mở quà ra. Quà của Carrie do Kevin tặng. Chuyện này không có gì là bất ngờ. Mọi người trong trường đều biết Kevin dìm đầu thằng em trong đống tuyết cho đến khi nó đồng ý nhường lại Carrie cho cậu ta. Kevin tặng Carrie một hộp sôcôla lớn, và cô nàng hào phóng chia sẻ với Megan và tôi. Tôi nghĩ Carrie đang thầm mong nhận được một cái gì đó riêng tư hơn, như vòng đeo tay hoặc một chiếc nhẫn, nhưng tôi chắc mẹ Kevin có gợi ý về những món mà cậu ta được phép tặng.

Quà của Megan là một cuốn sách gồm 365 hình ô chữ, để "mỗi ô chữ dành cho mỗi ngày trong năm" như lời giới thiệu được in bằng hàng chữ đỏ thắm trên trang bìa. Món quà rất hợp với Megan, vì cô nàng là bộ não của nhóm chúng tôi. Megan vội chạy tới cảm ơn Shelby.

Trong lúc Carrie liếc mắt, đá lông nheo với Kevin, và Megan nghiền ngẫm cuốn sách mới, tôi liên tục bỏ sôcôla vào miệng. Tôi cố gắng tỏ ra bình thản trong lúc đống quà mỗi lúc một vơi dần.

Và khi món quà cuối cùng được gói bằng giấy rực rỡ đã được trao xong, tôi bắt đầu cảm thấy hoảng hốt. Miệng tôi vội nở một nụ cười mà tôi cho là vô cùng can đảm. Điều đó không dễ dàng chút nào, vì tôi rất khát nước sau khi ăn sáu thanh sôcôla và cổ họng tôi khô đắng vì lo lắng.

Ông già Noel sắp đứng dậy phát kẹo cho bọn trẻ thì cô giáo đưa cho ông một gói quà nữa. Ông ấy gọi to tên tôi, và tôi phóng một mạch lên phía trước, mừng rỡ tới nỗi không thèm giả bộ bất cần nữa. Ông già Noel đưa tôi một phong bì cũ kỹ và có vẻ dơ bẩn. Tôi nghĩ: Kỳ cục thật. Đúng là một món quà khác người thường. Ai lại gói nó như thế này? Tôi loáng thoáng nhớ mình lẩm bẩm nói "cảm ơn" trong lúc ai đó trong đám đông bật cười khúc khích. Tôi đỏ mặt, chạy về chỗ mấy đứa bạn.

Carrie hỏi ngay:

- Ai tặng vậy?

Tôi lật phong bì ra phía sau và thấy dòng chữ bằng bút chì "Sarah gửi tặng Barbie". Nhìn thấy cái tên, tim tôi muốn rớt xuống đất.

Sarah là con bé mười một tuổi. Gia đình nó chuyển đến vùng này cách đây hai năm. Họ sống trong một căn nhà có diện tích quá nhỏ bé, dù gia đình họ ít con cái. Sân trước của họ được chất đầy các loại xe phế thải, nhiều món đồ chơi bị gãy vụn, một bánh xe đạp, một tay lái xe chở hàng, một con gấu nhồi bông với một chân bị chó gặm nham nhở. Sarah là một con nhỏ dễ thương nhưng lại rất e thẹn. Nó mặc nhiều bộ quần áo lạ lùng, và thường gặp khó khăn trong học tập, nhất là với môn tập đọc. Thỉnh thoảng cô giáo bảo tôi phải giúp nó.

Mẹ thường dạy tôi:

- Tình cảm quan trọng hơn đồ vật. Trên đời này không có gì tệ bằng làm tổn thương tình cảm của người khác.

Vì vậy, với mẹ tôi - và cả căn phòng đầy người đang nhìn - tôi sẵn sàng cư xử như thể vừa nhận được món quà tuyệt vời nhất.

Carrie thì thầm:

- Có lẽ là tiền.

Megan nhận xét:

- Mình nghĩ có lẽ là một bài thơ.

Nhưng khi tôi xé phong bì và thò

mấy ngón tay vào, tôi biết tụi nó đoán sai rồi. Tôi cảm thấy có vật gì cưng cứng trong góc phong bì. Tôi rút ra một sợi dây chuyền dài bằng bạc. Đong đưa dưới sợi dây là một mặt dây chuyền óng ánh sắc xanh hình giọt nước. Món quà đẹp thật sự.

Tôi ngước nhìn lên và thấy nét mặt lo âu của Sarah bên kia phòng. Tôi toét miệng cười và nói: "Cảm ơn". Nó cười đáp lại, khoe cả hàm răng đều đặn.

Tối hôm đó, qua món quà của Sarah, tôi biết mình đã nhận được nhiều điều hơn. Đó là những bài học có giá trị hơn sợi dây chuyền xinh đẹp của ngày Giáng sinh năm đó. Tôi biết rằng mình không nên có thành kiến về người khác, rằng tôi là người có thể được gọi tên cuối cùng. Và tôi biết rằng những món quà đẹp và những tấm lòng tốt có thể đến từ những cái gói khác thường.   

Barbara King
NGUYỄN NGỌC THỤY KHANH dịch 


Nhắn tin cho tác giả
Tôn Nữ Bích Vân @ 12:12 26/12/2009
Số lượt xem: 663
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến