Gốc > Góc tâm hồn >

Tháng Tư về, biết có lấm tấm những tàn phai?

 

Sáng chởn vởn với những buồn thương, mong nhớ. Lâu rồi lại thấy lòng mình trở nên trùng trỉu đến vậy. Tháng tư về bẻn lẻn cạnh bờ vai, nhè nhẹ từng lần se sắt vỗ về phía bên kia của nhịp đập nơi con tim rầu rỉ. Ai đó từng nói “Tháng tư về, gió hát mùa hè”. Với tôi, tháng tư về như âm ỉ những xót xa khi màu hoa xuân như dần nhạt mất, những cánh hoa rơi rụng cho nhụy hoa khô héo, để khuất dần những cánh ong tất bật đưa mật gom vị ngọt cho đời. Đâu đó quanh đây, gió thổi bay bay những lấm tấm màu tím của hoa xoan xoay tít trong gió nhẹ, vương vãi làm dã rời những bước chân đi. Cho màu trắng trinh nguyên của loài hoa loa kèn sinh ra rồi vội vàng mà tàn úa. Và tháng tư về, cho những cái hôn lên bờ mi em thưa dần vì đôi mình cách trở xa xăm. Chẳng rõ tháng tư về biết có lấm tấm những tàn phai?

Lâu rồi không ngồi viết, chẳng phải do cái nhạy cảm đã phai dần trong những khoảnh khắc mùa đổi thay, chỉ là do những ngày vui vừa tìm ghé, chẳng nhẻ lại ơ hờ mà lục viết những buồn đau. Bạn từng bảo “sao sống ở đời cứ say xưa chi việc chất chồng những buồn đau sầu túng”, chẳng biết có phải vì mình bảo thủ khi nhếch miệng bảo: "Buồn một chút cho đời còn biết niềm đau kề bên".

Ảnh: Internet

   Sáng sớm ngày của tháng tư, khi nổi nhớ của đêm qua vẫn chưa kịp trôi đi dù màn sương đã được mặt trời khô hóng. Bàn chân ruệ rã bước lạc trên con đường xưa, nơi bóng hình của người vừa khuất nhưng kỹ niệm vẫn hiện về y nguyên. Ngày đó, những ngày cuối tháng ba, khi người về, đoạn đường mơn mỡn tràn ngập những sắc xanh len lõi những đốm hoa vàng của cỏ ba lá. Thấp thỏm chưa đủ một tuần trăng, những cánh lá, nhụy hoa của loài cỏ xe duyên cùng mặt đất cũng héo dần khi tiễn người quay gót. Nay đường xưa hàng cây ngơ ngẩn, những cánh hoa đồng nội đã tua tủa giăng ngập lối đi, nhuộm trắng một tầm nhìn xa. Ai bảo người yêu chi loài hoa đồng nội nở độ tháng tư, loài hoa trắng mộc mạc mà trinh nguyên để tôi say xưa, đê mê trên cánh đồng bất tận mà tỉ mẫn với những cành hoa dễ tàn trong nắng. Xót xa bên cành hoa đang héo dần mà bóng dáng người vẫn còn mê mãi ở tận đâu đâu. Chẳng phái mong muốn chi một cái ôm đúng nghĩa, chỉ là muốn người được nhìn thấy trọn vẹn những rặng hoa trước ngày tàn úa, trước cái nắng đỏ rực của ngày tháng năm sắp về.

Tháng tư về cho trời xanh biếc, mây bay bay bồng bềnh nghiêng mặt nước. Đằng sau vườn, lấm tấm những cánh hoa xoan bay nhẹ trong gió, phủ tím một góc sân. Ai đó thường nói nhìn màu tím của hoa xoan bay nhẹ trong gió như được bồng bềnh với những nổi nhớ diết da về bóng hình của ngày cũ. Nhưng nhìn ngước những cánh hoa xoan tím đang buông rơi, xoay tít trong gió nhẹ mà khiến hồn nao nao chua xót. Hoa xoan nhanh nở nhưng chóng rụng, chỉ qua một đêm cành xoan đã tím ngắt nhưng rồi một làn gió nhẹ buổi chiều hôm cũng đủ để cuốn rụng rơi lả tả, chỉ có những quả xoan là khô héo còn bám lại qua hết mùa đông. Phận người ở đời, vẫn ví von sắc tím như một sắc màu của thủy chung son sắc, biết rồi người đến với người có được bền lâu, hay một sớm một chiều rồi cũng xa lìa như sắc tím màu hoa xoan đang rơi rụng. Để rồi cây đời lại trơ trọi bởi những héo hắt, tê tái mà đi xuyên qua mùa đông lạnh giá…

Ừ thì ta buồn với cái nhè nhẹ, thùy mị và yểu điệu của tháng tư, mộc mạc đến trong ngần quá đổi. Chẳng phải riêng với loài cỏ thấp bé mà dễ tàn úa, chẳng phải riêng với màu hoa tinh trắng như màu tang tóc của loài hoa đồng nội, hay màu thủy chung tím ngắt của loài hoa xoan bạc mệnh vẫn bay đầy trong gió. Tháng tư về cho ta những niềm luyến tiếc, buồn đau như một sự đồng cảm với một loài hoa được chắt lọc từ sự tinh nguyên bởi nắng gió của đất trời. Loài hoa loa kèn không xa lạ với một ai, về một vẽ đẹp đầy niềm đam mê và trong trắng. Ai chả từng say đắm với sắc trắng dịu dàng và mùi hương phởn phơ dịu ngọt của loài hoa này, chẳng rực rỡ hay chói lóa, chẳng kiêu sa hay e ấp cứ lắng động đi vào lòng người với muôn vàn vấn vương, và tiếc luyến. Có phải vì loài hoa này là định mệnh của tháng tư, chỉ nở rồi tàn cùng tháng tư lãng đãng nắng gió mây trời, hay loài hoa này hiện hình cho mối tình như đã cập bến mù sương của ta và người.

Đâu đó quanh đây, vẫn vang lên khúc nhạc “Tháng tư về”. Những giấc mơ quá đỗi mộc mạc và giản dị, chỉ là cái nắm tay nhè nhẹ đi giữa trời mây, nơi có những loài hoa cỏ dại đang đắm mình trong nắng gió tháng tư. Nơi có những sắc màu dịu nhẹ và hương hoa phởn phơ, nơi có ta và có người… Và rồi giấc mơ cũng tan nhẹ nhàng như nắng gió và hương vị tháng tư. Ừ, tháng tư về đã lấm tấm những tàn phai.

Lonely_ Space


Nhắn tin cho tác giả
Tôn Nữ Bích Vân @ 15:33 15/04/2012
Số lượt xem: 2652
Số lượt thích: 0 người
Avatar

Chúc gia đình cô những ngày nghỉ lễ thật ý nghĩa và hạnh phúc nhé!

Avatar

Cám ơn thầy Trung Đức. Chúc thầy cùng gia đình những ngày nghỉ tuyệt vời hạnh phúc nhé!

Avatar

CHÚC CÔ VÀ GIA ĐÌNMH NHỮNG NGÀY NGHỈ THẬT VUI!

Avatar

Cám ơn Phương Thanh. Chúc gia đình em những ngày nghỉ lễ hạnh phúc!

Avatar

Chúc chị và gia đình ngày nghỉ thật vui vẻ!

Avatar

Cảm ơn Tôn Nữ đến thăm vào ngày lễ. Ở vùng sâu này tôi chẳng được đi đâu. Trực cơ quan và lang thang trên mạng.

Chúc nghỉ lễ thật vui, bổ ích.

Avatar

Cảm ơn thầy Thông đến thăm. BV hồi hôm có đi xem pháo hoa. ĐN thật hạnh phúc  khi có cuộc thi này. Năm nay đội VN bắn pháo hoa thật là đẹp,hơn hẳn mọi năm, thật tự hào thầy Thông àCười nhăn răng

Avatar

Cảm ơn Hồng Vân đến thăm. Chúc gia đình em ngày nghỉ lễ ý nghĩa và hạnh phúc!

 
Gửi ý kiến