Gốc > Thơ với hoa (nước ngoài) >

Hoa lưu ly

 

Hoa lưu ly ngọt ngào
Nở từ long khát khao 
Người yêu người chân thật
Lời thề hoa in trao.
( Alfred.Lord Tennyson )

Dấu yêu ơi gởi em cánh hoa này
Dẫu bây giờ hoá đã phai đã úa
Chỉ mới đây thôi hoa vẫn còn rực rỡ
Như chúng mình từng hạnh phúc bên nhau
Chuyện tình mình bao mật ngọt đớn đau
Xin đừng quên … Xin đừng quên ,em ơi !
Dấu yêu ơi , loài hoa này xin gởi
Thay lời trái tim tha thiết nguyện cầu.
(John Ingram )

Như đôi mắt sáng và xanh
Của dòng song nhỏ nhìn anh dịu dàng
Hoa là ngọc quí trao nàng
“Đừng quên nhau nhé” lời chàng thiết tha 
( Theo Samuel Coleridge )

Có một truyền thuyết rất thuyết phục của người Đức giải thích nguồn gốc tên của loài hoa màu xanh tím nhỏ bé xinh đẹp này, cũng như ý nghĩa của nó trong ngôn ngữ các loài hoa : Ngày nọ, có một hiệp sĩ trẻ và người yêu đang đi dạo dọc theo bờ song Danube, Cô gái trông thấy một đám hoa màu xanh đang trôi xuôi theo dòng sông : “Em muốn có đoá hoa xinh đẹp đó!” – cô gái la lên.Ngay tức khắc người tình dũng cảm của cô phóng mình xuống dòng song và vớt lấy đám hoa trôi. Nhưng hỡi ơi, do bị vướng víu bởt sức nặng của bộ áo giáp hiệp sĩ, anh ta đã không thể vượt qua được bờ sông trơn trợt dù đã cố gắng hết sức, cảm thấy mình đang nhanh chóng bị chìm xuống, anh ném hoa lên bờ cho người yêu và bằng những hơi thở tàn cuối cùng của mình trước khi chìm mãi , anh gọi nàng 1 lời như trăn trối : “Xin đừng quên nhau!”.

Được gắn liền với 1 bi kịch lãng mạn như vậy nân không có gì phải ngạc nhiên khi có nhiều vần thơ ca tụng hoải hoa màu xanh thiên đường bé nhỏ này. 


Nhắn tin cho tác giả
Tôn Nữ Bích Vân @ 00:27 08/08/2010
Số lượt xem: 951
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến