Gốc > Thơ với hoa >

Lục Bình Trôi.

 

 

Hôm nay đang lang thang trên mạng thì gặp hoa Lục Bình tự nhiên tâm hồn tôi thờ thửng nhớ đến Quê xưa thật nhiều nhớ đến dòng sông nơi mà những buổi chiều tôi ngồi nhìn lục bình trôi, có lần Tôi đã ước gì mình như thân lục bình để chu du đó đây và rồi một buổi chiều năm ấy mơ ước tôi đã đến , tưởng rằng mình sẽ trôi một lúc rồi sẽ trở về , nào ngờ đã trôi hơn 38 năm rồi.
Mỗi khi có dịp đi đâu đó, gặp loại cỏ thuỷ sinh ấy, tôi mừng lắm. Có điều, lần này, gặp Lục bình trong hoàn cảnh trái thường đó là lục bình nằm trong cái hồ cá nhỏ góc sau vườn nhà bạn Tôi. Trong Tôi lục bình lúc nào cũng trôi mênh mang trên một dòng sông nào, xa vắng. Lục bình mà bị cầm tù  như thế này thì còn gì là lục bình nữa.
Lục bình tự do, chỉ long đong cùng sông nước, lục bình mới thể hiện hết bản chất, vẻ đẹp và sức sống của nó. Nên lục bình ở trong hồ cá ấy có lạ, có biếc đến đâu thì cũng không bằng lục bình của những buổi chiều nắng phai, gió cũng phai như nắng. Kẻ ngồi bên sông chờ đò muốn ứa nước mắt. Một ao lục bình không buồn như vậy, một đám lục bình vướng vào đám chà trên sông cũng chưa gọi là buồn, một về lục bình chậm rãi trôi gợi buồn ít thôi, nhưng bụi lục bình duy nhất, với một nhánh bông duy nhất, liu riu thiu thỉu trên mặt hồ cá nhỏ, thì buồn chết giấc.
Tôi nhớ có lần tôi nhìn ra dòng sông Hậu  tôi lại thấy ở lục bình một hình ảnh khác, rất “đời”. Nơi này gần cửa biển, lục bình từ các sông trôi đến dìu dập. Nhưng lạ, bầy đàn đông đúc, mà có vẻ tan tác cô đơn. Hăm hở trước biển khơi mà như dùng dằng nuối tiếc dòng nước cũ. Lựa chọn nhưng vẫn hoài nghi, hoang mang. Hay lục bình chỉ là lục bình thôi, chỉ tôi gởi tâm trạng của mình vào rồi thấy mình là lục bình trôi trôi ngơ ngác.
Lục bình làm sông trở nên dịu dàng, sâu sắc. Dù vậy, nhiều người chê lục bình dở òm, tiêu cực, cam chịu sống đời lênh đênh vô định, không phương hướng. Riêng Tôi lục bình đang sống theo lẽ tự nhiên, mình dấn thân vào đời, bươn tới những mục đích nào đó cũng theo lẽ tự nhiên, của con người.  Đang nghĩ đến đời mình như cánh lục bình đó vậy, bỗng nhiên vợ gọi ăn cơm , làm tôi trở về với hiện tại.  Bực gần chết.

Nhắn tin cho tác giả
Trần Quốc Tộ @ 12:16 18/10/2009
Số lượt xem: 607
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến