Gốc > Ca khúc yêu thích! (Nhạc Việt) >

Mùa thu không trở lại

 thu thay la

Mùa thu ở đây ngập tràn nỗi sầu muộn của  những xác lá vàng rơi trong vườn

luxembourg, trên dòng sông Sein êm đềm buồn bã, trên những nẻo đường Paris

sương mù dăng âm u, trong tiếng mưa rơi cô quạnh trên phím đàn... và trên nền

bảng lảng đó bỗng vút lên một nỗi nhớ vời vợi xen lẫn niềm nuối tiếc khôn nguôi.

 Thu thay la

 

Chiều qua đi trên phố, chợt sững sờ. từ đâu, không biết từ đâu, như rất xa mơ hồ,

mà cũng như rất gần, từ những vòm lá đang xôn xao kì lạ, hay từ những ngọn gió

lang thang đang xô dạt những cụm mây trắng tinh khôi trên bầu trời thành phố để

lộ những khoảng trời cao xanh trong veo, hay từ một vùng trời nào tưởng đã lãng

quên?
 
Những âm thanh quen thuộc bắt đầu vang lên và choán ngợp cả không gian. thoạt

đầu là những nốt nhạc cất lên cao vút, rồi mở ra mênh mang cuốn ta vào nhịp đi

của mùa, của lá, của mây, của những dòng nước ra đi không bao giờ còn trở lại,

của những nỗi niềm chợt đến không hẹn hò. và sau đó 

"Em ra đi mùa thu

mùa thu không trở lại"


Tưởng như có một cái gì lạ lắm ùa đến, bất ngờ không hẹn trước. bảng lảng, vời

vợi, nuối tiếc. tưởng như một ngăn nào đó của kí ức chợt mở ra cho những dòng

cảm xúc tinh khôi của một thuở xa xôi nào đó tràn về làm tươi lại cỏ cây trong hồn

mình.


"Em ra đi mùa thu

Mùa thu không trở lại

Em ra đi mùa thu

Sương mờ dăng âm u."

 



Giọng hát  cất lên từ đài phát thanh thành phố nghe âm vang vời vợi. người ta
thường nói, âm nhạc luôn đến và gắn với những khoảnh khắc kí ức của mỗi người,
và rồi nó trở thành những tín hiệu đánh thức những vùng trời khuất mờ trong kí ức
của người đó, theo những cách riêng. có những bài hát gọi ra được những cung bậc
ngổn ngang trong lòng người, có những bài hát lại đưa người ta vào một cuộc phiêu
lãng không định trước, về một vùng trời xa lạ với những trải nghiệm cảm xúc đi ra
ngoài đời sống thực của người đó, một vùng trời của một cá thể khác, mà vẫn có
thể làm người nghe rung động mãnh liệt. 

"Mùa thu không trở lại" gợi lên mối đồng cảm sâu sắc của một người con xa xứ giữa
mùa thu...bài hát không có những cảnh thu quen thuộc của một hà nội phố quán
cóc liêu xiêu, mái ngói thâm nâu của những khu phố cổ hay màu sương bảng lảng
trên hồ tây...  mùa thu ở đây ngập tràn nỗi sầu muộn của  những xác lá vàng rơi
trong vườn Luxembourg, trên dòng sông sein êm đềm buồn bã, trên những nẻo
đường Paris sương mù dăng âm u, trong tiếng mưa rơi cô quạnh trên phím đàn...
và trên nền bảng lảng đó bỗng vút lên một nỗi nhớ vời vợi xen lẫn niềm nuối tiếc
khôn nguôi. 


"Ngày em đi

Nghe chơi vơi não nề

Qua vườn Luxembuorg sương rơi che phố mờ

Buồn này ai có mua?"


Dâu là căn nguyên của nỗi tiếc nuối này? vì em ra đi? hay mùa thu ra đi? hay sự ra

đi của em đã mang mùa thu trong tôi vĩnh viễn rời xa, chỉ còn lại một cảm giác

“chơi vơi não nề”  khi một mình đếm nhịp bước chân trên qua những nẻo đường

Paris xa lạ, nghe nỗi buồn lặng lẽ rơi như lá úa trong hồn mình và thèm khát một

sự sẻ chia “buồn này ai có mua?”. cả  bài hát như có một nỗi nhớ miên man, ẩn 

chứa trong tầng sâu giai điệu, ca từ và hình ảnh rất đẹp của bài hát.

Sự trôi chảy, mất mát dường như  làm nên nỗi khắc khoải ngấm ngầm trong hồn

bài hát. em ra đi, mùa thu ra đi, lá vàng úa rơi trên dòng sông sein sẽ vĩnh viễn

không bao giờ thấy lại, cũng như cái ngày mùa thu xưa em  ra đi cũng đã không

còn. khoảnh khắc mùa thu lại đánh thức trong ta những tín hiệu của những mất mát

không thể cứu chuộc của cõi đời này. cái còn lại chỉ là kí ức của người trong cuộc,

những chính cái kí ức khó phai mờ ấy lại là căn nguyên của nỗi nhớ, nỗi sầu muộn,

và khắc khoải “bao giờ cho tôi quên?”

có lẽ, đằng sau những ca từ có vẻ hơi cổ kính, thậm chí đôi từ hơi sáo mòn và đậm

màu nhạc tiền chiến kia, thực sự đã thể hiện được một tín hiệu nào đó của mùa thu, của cuộc đời con người, dù chỉ một khoảnh khắc thoáng qua? cứ miên man suy  nghĩ,

bỗng chợt nhận ra ngoài kia thu cũng đã về...

 Ca khúc: Mùa thu không trở lại

Nhạc sĩ: Phạm Trọng Cầu
Thể hiện: Lệ Thu  

Em ra đi mùa thu

Mùa thu không trở lại
Em ra đi mùa thu
Sương mờ giăng âm u

Em ra đi mùa thu
Mùa thu không còn nữa
Đếm lá úa mùa thu
Đo sầu ngập tim tôi

Ngày em đi
Nghe chơi vơi não nề
qua vườn Luxembourg
Sương rơi che phố mờ
Buồn này ai có mua?

Từ chia ly
Nghe rơi bao lá vàng
Ngập giòng nước sông Seine
Mưa rơi trên phím đàn
Chừng nào cho tôi quên

Hôm em ra đi mùa thu
Mùa thu không trở lại
Lá úa khóc người đi
Sương mờ dâng lên mi

Em ra đi mùa thu
Mùa lá rơi ngập ngừng
Đếm lá úa sầu lên
Bao giờ cho tôi quên

 ST & biên tập

 


 

 


 

 


Nhắn tin cho tác giả
Tôn Nữ Bích Vân @ 06:55 25/04/2011
Số lượt xem: 896
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến