Gốc > Vườn thơ muôn màu - Bạn bè và Tôi > Thơ hay (sưu tầm) > Các nhà thơ khác >

Tiếng gọi muôn trùng

55162395hanhdttloithecomay.jpg

Không chỉ nắng, mùa xuân, và gió

Tự mênh mông mây trắng gọi em về

Tôi lặng lẽ, bên thềm, hoa trắng rụng

Tóc em dài, êm ả dáng sơn khê.

Nơi em đến,

Chốn em đi,

Đầy ắp...

Kỷ niệm thăng hoa theo cánh chim trời

Em mạnh mẽ và em tội nghiệp

Cũng vẫn em, em của riêng tôi!

 

Những cánh đồng bất tận đến xa xôi

Và gót chân em đã mềm trên cỏ

Chút sóng đời xô mà thành dông tố

Em âm thầm gánh chịu những niềm đau.

 

Tôi nén nỗi buồn vào những đêm thâu

Và tôi hiểu chính em là dâu bể

Em đang cháy và em lặng lẽ

Để ngàn sau hòa chảy với tình yêu.

Dương Xuân Định


Nhắn tin cho tác giả
Tôn Nữ Bích Vân @ 22:04 24/12/2010
Số lượt xem: 586
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến